Thứ bảy - 17/05/2014 15:48     Lượt xem: 171026   
Gửi bài viết qua email Lưu bài viết này In ra

Viết cho mẹ

Hãy like + chia sẻ để cập nhật TIN HOT nhất: 


Tại sao bày tỏ tình yêu với người xa lạ lại rất dễ dàng, nhưng lại quá khó khăn khi nói rằng con yêu mẹ!

icon-new

Con đã viết rất nhiều, viết rất nhiều, nhưng chưa một lần con viết về mẹ dù mẹ là người sinh ra con, nuôi con khôn lớn, là người bên con nhiều nhất, lâu nhất và là người thật sự thương yêu con.
Ánh mắt mẹ đem đến cho con tình yêu – một tình yêu không chút toan tính, là người mang cho con sự sống, đem bình an đến cho con. Có những lúc vô tình con bắt gặp ánh mắt của mẹ đang lặng lẽ dõi theo con, quan tâm cho con, cho con cảm giác an toàn và ấm áp mỗi khi về nhà. Những nẻo đường con đi qua, những bước chân con bước luôn cõng trên lưng một đôi mắt như một mảnh bùa bình an. 
 
Tiếng nói mẹ đem sự trưởng thành cho con. Những lần mẹ dạy, những lần roi vọt  những trận tranh cãi nảy lửa … Tất cả như mưa dần thấm đất, con chẳng bao giờ chịu hiểu vì bản tính cứng đầu ngang bướng, thích làm theo ý mình cho rằng mẹ nói nhiều cho tới khi con gặp phải những rắc rối mới hiểu những gì mẹ nói là đúng Mẹ của con chỉ là người phụ nữ bình thường với những việc làm cũng rất bình thường nhưng khiến con phải rơi nước mắt, khiến con thấy rằng con thật hạnh phúc khi có mẹ ở bên. Từ lâu con đã quên những cái hôn, những cái ôm ấm áp, những lời nói yêu thương của mẹ và con. Vì khi con nhớ mẹ con chẳng hề nhớ đến những lần mẹ nói thương, con cũng chẳng nhớ đến những lần mẹ mua những món đồ cho con. Khi con nhớ mẹ, con nhớ nhất là dáng của mẹ, những việc mẹ hay làm rồi nhớ đến những lần mẹ vụt roi, nhớ những lần mẹ mắng … Con không viết những dòng này vào ngày lễ vũ lan, ngày 8-3 hay là ngày gì khác. Con chỉ viết những dòng này vào ngày hôm nay, một ngày bình thường, ngày con cảm thấy thật sự nhớ mẹ, nghĩ về tình yêu thương mà suốt một đời mẹ đã dành cho con. Con viết bằng tình cảm thật sự trong con.
 


Mẹ ơi! giờ đây con đã là sinh viên, đã thực sự bước ra ngoài xã hội, sống cuộc sống tự lập, phải xa tổ ấm gia đình. Đã đến lúc con phải tự bước đi bằng chính đôi chân của mình.Đã 20 tuổi nhưng con vẫn như một đứa con nít vẫn khóc khi nhớ nhà, nhớ bố mẹ, nhiều khi con muốn gọi điện về nhà cho mẹ và nói mẹ ơi! con nhớ nhà lắm nhưng con không đủ tự tin con sợ phải bật khóc khi nghe thấy giọng nói của mẹ, lại làm cho mẹ lo lắng con đành cất giữ nỗi nhớ trong lòng không thể hiện ra bên ngoài rồi lặng câm nhìn thời gian trôi. Bao lâu rồi con chưa ôm lấy mẹ vì bây giờ con không còn nhỏ, vì bây giờ con đã trưởng thành. Con được sống trong vòng tay yêu thương của gia đình nhưng chưa một lần con thấu hiểu. Để rồi bây giờ sống xa gia đình mới thấy quý giá những ngày tháng đã qua. Cuộc sống tự lập bây giờ nhiều lúc con cảm thấy mệt mỏi giữa bộn bề xã hội, phải sống cuộc sống đơn phương xung quanh toàn người lạ, tất cả mọi thứ tự phải lo. Nhiều lúc con ước con học gần nhà để mỗi buổi chiều con lại được về nhà, ngày ngày được ăn những bữa cơm do tay mẹ nấu. Cảm ơn mẹ đã là người ở bên con, quan tâm, chăm sóc. luôn ủng hộ những quyết định của con, luôn bên con những lúc con thành công hay thất bại cũng chính là mẹ của con. Viết ra được những dòng chữ này là lúc con đang rất nhớ mẹ. 
 
Tại sao bày tỏ tình yêu với người xa lạ lại rất dễ dàng, nhưng lại quá khó khăn khi nói rằng con yêu mẹ! 
 
Đặng Chi
---------------------------
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của "Câu chuyện đời tôi" cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Top Ngôi Sao , bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email banbientap@topngoisao.net và trên website topngoisao.net
 

Nguồn tin: Topngoisao.net

Bình luận của bạn về bài viết :